Posted by: phanxine | April 18, 2009

Hỏi đáp với Michael

————-Michael wrote:

Anh Phan XI Nê,
Theo Syd Field thì các nhân vật chính đều sẽ được giới thiệu ở act 1, có nghĩa là các nhân vật sẽ được xuất hiện trước Plot Point 1 (?) nhưng mà trong phim Step Up 2, em bị bối rối ở chỗ nhân vật chính (Chase) lại xuất hiện 1 quãng rất xa sau Inciting Incident, và tới và chỉ bắt đầu vai trò nhân vật chính sau Plot Point 1. Điều đó là vẫn được ?

RE: Các nhân vận trong phim
Nhân vật chính chứ không phải nhân vật phụ nhé em. Chase chỉ là nhân vật phụ trong Step up 2. Nhân vật chính là Andie.
Có nhiều cách chia tuyến nhân vật, trong đó có 1 cách chia là protagonist – modifier – opponent. Anh có nói cách chia này trên blog, em tìm đọc nhé. Theo cách chia này thì modifier thường chỉ xuất hiện vào inciting incident hoặc sau đó. Trong trường hợp này, Chase là modifier. Thế nên anh này xuất hiện sau đó cũng không có gì là lạ.
Dạng này em sẽ gặp rất nhiều trong phim. Đại loại 1 nhân vật bị thiên chuyển đến nơi khác và ở đó gặp một người khác rồi phim mới bắt đầu. Tokyo Drift chẳng hạn. Mean girl cũng thế. Save the last dance v.v… rất nhiều.

————-Michael wrote:

Em đọc lại cái này, xong em lại thắc mắc cái này 1 chút nhỏ nhỏ

Như anh nói là có nhiều loại phim mà khi nhân vật CHUYỄN đến nơi khác, và GẶP MỘT NGƯỜI KHÁC rồi phim mới bắt đầu. Như VD của Tokyo Drift. Sean mới đầu là 1 dân quậy ở Mỹ, và vì quậy quá nên bị đẩy qua Nhật, và ở đó gặp thằng mỹ đen Bow Wow và từ đó phim mới bắt đầu.

Vậy cái việc Sean bị chuyển qua Mỹ có phải là 1 Inciting Incident không ?
Và lúc Sean gặp Bow Wow có phải là Plot Point 1 rồi hay không ?

Nếu như vậy thì là Phim đã bắt đầu từ lúc Sean bị đẩy qua Tokyo rồi chứ ?

RE:
không. việc sean qua Mỹ là backstory, gặp chú Mỹ đen mới là inciting incident

Advertisements
Posted by: phanxine | April 16, 2009

Hỏi Đáp với Michael

  1. Comment by: phanxine 
    4:06 am, 3 April 2009 | Edit
    :matrixfight:
  2. phanxine

    Comment by: phanxine 
    4:08 am, 3 April 2009 | Edit
    :phimchuong:

  3. phanxine

    Comment by: phanxine 
    9:58 am, 3 April 2009 | Edit
    @from Michael: nhưng í em nói là cái nơi chỉ có chuộng phiêm nội dung “tết” như VN chắc sẽ không bao giờ nhập phiêm này về quá.. bây giờ coi xong ghiền quá, đi lên amazon lục các phim của Jonathan với Christ viết thì chỉ có mới mấy cái à…hịx ông Jonathan này giống như là mới được gia nhập vô Hollywood theo chân ông anh Christ, nên ko thấy có hoạt động gì nhiều…chắc còn nhát erh ? trước giờ chỉ có coi đúng có 2 phim kiểu flashback tứ tung kiểu The Prestige là Basic (James Vanderbilt) và Hero (Feng). Hero thì hông có xài flashback buá lua xua, và hông chuyển người kể chuyện qua lại liên tục (em ko biết cái đó kiu là gì), nói chung là kể đâu ra đó Basic thì flashback buá xua, nhiều cái muốn rối teng beng lên, khó hiểu, mà đến khi hiểu rồi thì cũng ko có phái chí sung sướng mấy òi, còn có cái Rendition mới đây nữa, cái này cũng có flashback dựng kiểu hao hao như vậy nè, mà coi xong thấy không có thoả mãn mấy í wên, còn cái Psycho của Hitchock nữa, tuy hông có flash back, nhưng mà cũng có cái kết cục bất ngờ “phái chí” ^^ mà em thắc mắc, cái list Top 250 movies của IMDB sao lại ko có các phim như Titanic, Rain Man, Black Hawk Down… ? Tiêu chí wính giá của mấy ông trên IMDB này là sao , dựa trên cái gì ? doanh thu hay dramatic script ? em ko hiểu mấy í mà quên, Crash cũng là 1 phim kiểu Flash”buá xua” :X , mà em chỉ mới mua đc bản Director’s Cut, hịx, ở Target hok có bán cái Editor’s Cut T__T có 1 phim tên Elephant cũng làm theo kiểu flashback, và nó flashback quá trời và câu chuyện với mấy cú máy của nó chậm quá trời đến nỗi chịu không nổi mà cuối cùng coi xong, cũng ko hiểu vì sao phim có tên là Elephant luôn.

  4. phanxine

    Comment by: phanxine 
    10:55 am, 4 April 2009 | Edit
    Hỏi (Michael):^^ mà em thắc mắc, cái list Top 250 movies của IMDB sao lại ko có các phim như Titanic, Rain Man, Black Hawk Down… ? Tiêu chí wính giá của mấy ông trên IMDB này là sao , dựa trên cái gì ? doanh thu hay dramatic script ?

    Trả lời: Top 250 của IMDB dựa trên điểm bình chọn do thành viên của website này đánh giá, chấm điểm.

  5. phanxine

    Comment by: phanxine 
    11:02 am, 4 April 2009 | Edit
    Hỏi (Michael): có 1 phim tên Elephant cũng làm theo kiểu flashback, và nó flashback quá trời và câu chuyện với mấy cú máy của nó chậm quá trời đến nỗi chịu không nổi mà cuối cùng coi xong, cũng ko hiểu vì sao phim có tên là Elephant luôn.

    Trả lời: Elephant xuất phát từ Elephant in the room, ám chỉ có những chuyện ai cũng nhìn thấy nhưng không ai dám nói, không ai dám đề cập. Bạo lực trong trường học cũng là một vấn đề như thế…

Posted by: phanxine | April 9, 2009

Spider

[clearspring_widget title=”Spider” wid=”48d919fc4f333abb” pid=”49dd5484ba3d519f” width=”296″ height=”196″ domain=”widgets.clearspring.com”]

Posted by: phanxine | March 24, 2009

Làm phim từ A – Z

Gửi anh Mong Quan

Dưới đây là vài link để anh có thể cho cháu xem để hiểu một chút về quy trình làm phim. Khi nào có thời gian thì tui sẽ viết rõ hơn, giải thích cặn kẽ hơn về từng bước làm phim.

Làm sao làm phim ngắn (từng bước căn bản) How to make a short film

Làm phim đưa lên Youtube – How to Make A Youtube Movie With Your Kids

Làm phim hài: How to make a comedy movie 

 Đặc biệt là website này tui thấy cũng khá là căn bản và dễ hiểu : http://www.webfilmschool.com/

Chúc anh và cháu làm phim vui. Nếu có phim cháu làm anh gưi link tui xem luôn 🙂

Posted by: phanxine | March 14, 2009

Basic Screenplay Structure

Để đây tạm, từ từ dịch sau

Basic Screenplay Structure

FORMAT
PLOT POINTS
CHARACTER
QUESTIONS to ask yourself
SCRIPT CHECKLIST

 
This page will be dedicated to the standard three-act structure of a screenplay. It’ll cover everything from Plot Points, Character Development, Subplots, Conflict etc etc etc…
Your IDEAS are greatly welcome.
——————————————————————————–
Format
Here is a basic list of how your script should be formatted.

Typeface Always use Courier 12-point font!
Margins Because of the 3-hole punched paper, the Left margin should be 1.5 inches and the Right is .5 inches.
Top and Bottom should be 1 inch each.
Dialogue -2.5 inches from the left- will be about 3 to 3.5 inches wide and shouldn’t extend more than 6 inches from the left.
Character’s Name at 3.7 inches and above the dialogue.
Page Numbers should be located in the upper right hand corner and then double space and continue writing.

First Page A screenplay begins with FADE IN:

Last Page At the end of your script you should type The End and center it, or double space, to the far right of the page, and type FADE OUT.

 

More to come on format…
return to top
——————————————————————————–

 

Plot Points
This is the basic outline of the average movie made today. Give or take a few minutes.
Your COMMENTS are welcome!
FADE IN:

Between pages 1-5: The HOOK, something that grabs our attention and pulls us in.

Page 10: At this point in your script you should have the “MINI CRISIS”. The “MINI CRISIS” should lead us into…

Page 17: …The DILEMMA. Creation of the team and what the movie is about.

Page 30: The REACTION to the dilemma or situation.

Page 45: First “REVERSAL” of the 17 minute point. This point furthers the characters and pushes them deeper into the situation or the dilemma.

Page 60: The “TENT POLE” of the movie. Where the passive characters become active or vice versa.

Page 75: Second “REVERSAL” to the 17 minute point. To reaffirm what the story is about.

Page 90: The LOW POINT of action. The place from which our main character has to rise up from.
FADE OUT.

return to top
——————————————————————————–

Character
Here is a list of requirements for a cinematic character.

 

They must be EMPATHETIC, have an internal and external struggle. They must have an arc.
VULNERABLE, they must tell us what their vulnerability is.
Your character should be an UNDERDOG…
But also be LARGER THAN LIFE.
Give your characters STRENGTHS-Something that they are really good at, but…
They need FLAWS that could be fatal. Characters with doubts and faults are more interesting and believable.
Return to top

 

——————————————————————————–

Questions???
These questions might be helpful to ask yourself about character before you start your screenplay.
Who is your story about?
What kind of trouble is that person in?
What does your character want and what will your character do to get it?
What is your character most afraid of (his/her ghost)?
Questions to ask yourself about your script.
GENRE Does your script fulfill the expectations of its particular genre?
CHARACTERS Are your characters memorable? Are they larger than life?
STRUCTURE Does it create suspense? What’s the big question the audience will be wondering about throughout the movie?
THEME What is your movie really about?
RESOLUTION Is the Movie satisfying to the very last scene?
MOMENTS Are there at least four or five memorable moments? Think of this as a “Trailer Moment”.
STORY It is the point when your Character is forced to solve his/her inner conflict in order to solve the outer conflict.
FRESH Is your script fresh? A new perspective on the human condition.
SECONDARY
CHARACTERS They must reflect the conflicts of the main Characters.
Return to top

——————————————————————————–

Script Checklist
Opening hook
Primary conflict up front
Set the Genre and Tone
Post a general question
Introduce the protagonist in a unique way
Why does the story start today
ANTAGONIST: Who? Why? What?
What power does the antagonist hold over the hero?
10 minute point
Event and declaration
17 minute point
Reaction/30 minute point
Main goal or plan
What’s at stake?
How is the hero trapped?
Time Lock
Are there teams? Hero’s and Antagonist’s
Mid Point
How does hero seize control of destiny?
How does the hero voice this new awareness and need
An Action that conveys the seizing of control
How does the hero face the antagonist on their own turf
How are the stakes raised raised for the 2nd half of the movie
What Unforeseen Obstacle is now in the way
When does the hero realize his/her worst fear
Tighten the screws
Epiphany; it should put your hero at a crossroads
Creates a New Goal
Climax
What truth emerges?
What does the Entire Screenplay stand for?
What do you want the audience to come away with?
What’s it about – In One Word
Is the structure complex enough to sustain the movie?

Posted by: phanxine | March 7, 2009

Thế blog này làm gì?

Mọi người cũng biết tui đã có trang www.phanxineblog.com. Thế thì trang này làm gì?

Chắc trang này cũng sẽ post lại những gì trang phanxineblog.com đăng, nhưng…! Nhưng ở d8ây sẽ tập trung nhiều hơn về chuyên môn làm phim, trao đổi các vấn đề chuyên môn từ viết kịch bản đến chỉ đạo diễn xuất đến dựng phim đến cả phê bình phim v.v… Rồi đăng các clip phim ngắn.

Vậy nên bạn nào muốn làm phim, quan tâm về làm phim, theo dõi blog này. Ngoài ra, nếu các bạn muốn trao đổi hoặc có bài viết thú vị muốn đăng ở đây,  liên lạc với tui để tui set up quyền author cho bạn luôn nhé 🙂

Posted by: phanxine | March 4, 2009

Hoa ở trường

Mấy hôm nay đi học thấy hoa nở khắp cả trường. Nghĩ cũng thú vị. Ở Việt Nam, nghĩ rằng Mỹ là cái nước nhà cao tầng, đường xá toàn xe hơi, rồi thải khí ô nhiễm v.v…, nhưng đi đâu cũng thấy hoa cỏ ven đường, thấy lòng nhẹ nhõm. Hồi đi Paris cũng thấy thích đi tản bộ khi hoa đào nở ven đường. Hoa đào với hoa mai trắng nở ngập trường hồi tháng trước rồi, mà không có chụp lại. Mùi hoa mai trắng thơm dịu mát, sáng đi học, khuya về nhà đi ngang dưới tàn cây thấy thanh thản vô cùng. Có nhiều hôm gió thổi, cánh hoa bay trắng xoá…

Đường phố Việt Nam mình đã lâu rồi không còn thấy những cánh hoa dại, những bụi hoa màu thế này nữa. Lâu lắm rồi… lề đường giờ toàn gạch con sâu với xi măng lạnh lùng nóng nực… Đi đường thấy có hoa trồng trong chậu chưng vài ba bữa thì héo queo…

Rảnh rỗi chụp hình hoa hòe trong trường. Máy Panasonic Lumix FZ20.

1. Ong bướm hoa dại ven đường.

.
.
.
2. Giàn hoa trước Robert Zemeckis Center

.
.
.
3. Hoa giấy, bên bờ dậu

.
.
.
4. Hoa lyly, cũng mọc ven đường

.
.
.
5. Không biết hoa gì…

.
.
.
6. Cũng không biết hoa gì?

.
.
.
7. Hoa dại sân sau ký túc xá

.
.
.
8. Ra hoa kết trái – trái không ăn được

.
.
.
9. Hoa slamrock
.
.
.

10. Hoa dâm bụt

.
.
.
11. Hoa trà

.
.
.

10. Hoa các kiểu

Posted by: phanxine | March 4, 2009

My School USC

Hôm nay thu dọn đồ rồi ra đường đón nắng chụp hình trường.

Cờ Việt Nam được treo ở toà nhà WPH.

 


.
.
.

Không biết ngày gì mà công viên Alumni đầy con nít vô rồi còn dựng đồ chơi lên nữa.


.
.
.

Xe đạp nằm buồn chỏng gọng bờ hoa

.
.
.


WPH (khối nhà lớn) nhìn từ xa

.
.
.


Toà Shrine, nơi từng diễn ra lễ trao giải Oscar trong quá khứ, vẫn là nơi tổ chức nhiều lễ trao giải quan trọng, diễn viên Hollywood tới đây hoài. Ngày nào đi học cũng ngang qua đây, thấy nó cũng tầm thường mà sao lên truyền hình thấy hoàng tráng quá

.
.
.


USC cũng có tháp bút chứ bộ.

.
.
.


Tuần này lại thấy treo cờ cầu vồng lên lại. Hôm tuần trước ngay trước Tommy Trojan có một nhóm Christian tụ tập giăng biểu ngữ đại loại ‘God creates man and woman, Satan creates gay and lesbian’.

.
.
.

Đây là bạn Tommy Trojan, biểu tượng của trường USC. Bạn này tuy chỉ là một anh lính bình thường, nhưng tinh thần của bạn ấy là dù có thua thì tao vẫn đánh, đánh tới chết mới thôi. Cho nên USC chọn tinh thần đó làm tôn chỉ cho trường: không bao giờ đầu hàng khuất phục. FIGHT ON!!!

Posted by: phanxine | March 4, 2009

9/11 Loose Change (2001)

Khởi đầu là một phim nhỏ trên Internet nói về ‘những lời dối trá’ quanh vụ khủng bố 11.9. Giờ đây, hàng triệu người đã nghe đến thông điệp của bộ phim này. Hai tác giả của bộ phim đã bằng mọi khả năng của mình để đưa bộ phim của họ đến với công chúng.

Loose Change là một phim tài liệu thành công nhất xoay quanh sự kiện 11.9 của một nhóm làm phim trẻ tuổi người Mỹ. Họ gồm Dylan Avery (23 tuổi), đạo diễn kiêm biên kịch của phim, Korey Rowe (23 tuổi), nhà sản xuất và Jason Bermas (27 tuổi), nhà sản xuất, thiết kế đồ hoạ và thực hiện website của phim. Những khán giả yêu thích bộ phim gọi Loose Change là Cách mạng sự thật 11.9. Ba nhà làm phim trẻ tuổi này tin rằng – và cũng chứng minh bằng bộ phim của họ – cuộc tấn công ở New York và Washington vào ngày 11.9.2001 không phải là ‘tác phẩm’ của Osama bin Laden, mà chính là ‘màn trình diễn’ của chính phủ Mỹ.

Loose Change

Korey Rowe (trái) và Jason Berman với chiếc laptop họ đã dùng để dựng bộ phim. Ảnh: Ed Pikington – The Guardian.

Rất nhiều người phản đối bộ phim này. Một vài gia đình của các nạn nhân trong vụ 11.9 cũng lên án nhóm làm phim Loose Change, nhưng Avery cho biết không ít người ủng hộ bộ phim của họ. Cho dù ủng hộ hay phản đối, Loose Change đã có một tác động mạnh mẽ không ngờ. Một cuộc thăm dò gần đây cho thấy có khoảng một phần ba người Mỹ tin rằng chính phủ Mỹ đã biết cuộc tấn công sẽ xảy ra nhưng không hề hành động để ngăn chặn. Đó là một con số thống kê khá ấn tượng và bất ngờ. Sự thành công của Loose Change cũng ấn tượng và bất ngờ không kém. Kênh video của Google là cổng truyền phim này trên mạng, và kể từ khi bộ phim này được tải lên Google hồi tháng 8 năm ngoái cho đến nay, con số người truy cập đã lên đến hơn 4 triệu lượt người xem và vẫn con tăng chóng mặt mỗi ngày. Bỏ xa con số đó, bộ phim này đã trình chiếu trên truyền hình cho hơn 50 triệu khán giả ở 12 quốc gia vào dịp 11.9 năm ngoái; 100.000 bản DVD đã được bán cùng 50.000 bản DVD tặng miễn phí. Đó là chưa kể đến rất nhiều người xem phim này nhưng chưa được tính – những người chép đĩa và chuyền tay cho bạn bè với sự đồng ý của các nhà làm phim. Avery nói, đã có hơn 100 triệu người ‘dễ dàng’ xem được phim này. Đó có thể là sự thổi phòng của anh chàng trẻ tuổi này, nhưng công bằng mà nói thì bộ phim đã thực sự tạo nên một hiện tượng bất thường.

Câu chuyện về Loose Change ra đời vào tháng 5.2002 vào buổi khai trương nhà hàng Mediterranean ở Oneonta, nơi mà cậu thanh niên 19 tuổi Avery, làm nghề rửa chén bát. Một người bạn của ông chủ quán, James Gandolfini, cũng là khách của bữa tiệc đã trò chuyện với Avery. “Chúng tôi bắt chuyện từ đề tài phim ảnh. Thế rồi Gandolfini nói với tôi là, nếu cậu muốn làm gì ra hồn, cậu phải nói với cả thế giới. Cậu phải có một điều gì đó để nói’. Lúc đó, Avery mới tốt nghiệp trung học. Cậu vốn là một dân nghiện phim, khán giả hâm mộ Quentin Tarantino, Fight clubThe Matrix. Cậu bắt đầu có cảm hứng viết tiểu thuyết và kịch bản phim. Avery khởi đầu ý tưởng bằng một câu chuyện hư cấu về vụ 11.9, trong đó mô tả vụ khủng bố này không phải do 19 tên cảm tử Ả rập ôm bom lên máy bay, mà do chính chính quyền Mỹ tấn công vào người dân của họ. Vào thời điểm đó, Avery chỉ viết chuyện hư cấu. Thế nhưng khi nghiên cứu và khảo sát thông tin về ngày 11.9 để chuẩn bị tư liệu cho câu chuyện, Avery bắt đầu tìm ra những chứng cứ khiến cậu chuyển hướng. Tất cả những đoạn phim tư liệu và những nhân chứng của sự kiện mà cậu tìm được ‘đều không ăn khớp nhau’ – Avery nói.

Anh chàng 8X thứ hai vào cuộc. Đó là Korey Rowe, bạn thân của Dylan ở Oneonta. Năm năm trước, Rowe tham gia quân đội vì cậu không biết làm gì hơn và nghe đồn đi lính rất vui (!). Thế rồi vụ 11.9 diễn ra, mọi thứ quay cuồng, Row bị gửi sang Afghannistan sáu tháng, sau đó là một năm ở Iraq. Rowe từ giã quân ngũ vào năm 2005 và tham gia cùng với Avery với tư cách nhà sản xuất. Cho đến lúc này, cả hai đã có đủ tư liệu để làm một phim hư cấu giả thực, nhưng cả hai quyết định dùng tất cả những tư liệu trong tay để thực hiện một cuốn phim tài liệu.

Phiên bản đầu tiên của Loose Change dài 30 phút, được dựng trên máy tính xách tay Compaq Presario (giá chỉ 1.500 USD) hoàn thành vào tháng 4 năm đó. Phiên bản thứ hai dài hơn – và cũng là phiên bản đang được chiếu trên Internet (www.loosechange911.com) – ra mắt vào tháng 9.2005 với sự giúp đỡ của nhân vật thứ ba, cũng là một người bạn ở Oneonta, Jason Bermas.

Cả ba nhà làm phim này hoàn toàn tự mày mò các kỹ năng dựng phim, làm phim, chưa hề được đào tạo về ngành báo chí ngoại trừ vài khoá học về truyền thông mà jason tham gia khi học đại học, nhưng họ đã tổng hợp tư liệu có được về chính quyền Bush, FBI, CIA và các phương tiện truyền thông chính thống. Nếu chỉ số người xem được coi là số đo thành công, bộ phim của họ hoàn toàn chiếm ưu thế.

Người ta bắt đầu phân tích lý do thành công của bộ phim. Sự kiện 11.9 là một sự kiện quá chấn động với nước Mỹ khiến nhiều người ngại nhìn thẳng vào đó để thấy những gì bất thường phía sau. Phản ứng của chính quyền Mỹ với Afghanistan, Iraq, Guantánamo, những vụ khủng bố trong lòng nước Mỹ – đã tạo ra một nỗi sợ hãi cho người Mỹ theo đúng như ý định của chính quyền Bush. Bộ phim này đã mở ra một cái nhìn khác, một cách giải thích khác, và nó ra đời đúng vào thời điểm mà Internet đang trở thành một kênh truyền thông có sức mạnh hàng đầu.

Sức mạnh của bộ phim chính là nó lật lại vấn đề, giở từng lớp từng lớp thông tin với sự phân tích thuyết phục để đi đến một kết luận bất ngờ và thú vị. Phim sử dụng những đoạn phim tư liệu từ rất nhiều nguồn, với giọng dẫn chuyện nhỏ nhẹ của Dylan Avery và nhạc nền của DJ Skooly. Một trong những thông điệp của bộ phim là toà tháp đôi ở New York không sụp ngay tức thì vì hai chiếc máy bay đâm vào nó; chúng đổ sập bởi hàng loạt vụ nổ được kiểm soát sau đó. Em trai của tổng thống Bush, Marvin, là thành viên của công ty được thừa hưởng bảo hiểm của toà tháp đôi này.

“Tôi nghĩ rằng chuyện xảy ra với Trung tâm thương mại thế giới rất đơn giản” – Avery nói trong phim “Nó đã bị hạ xuống bởi một kế hoạch đánh sập được tính toán kỹ cưỡng có kiểm soát. Đó là một đòn tấn công tâm lý vào người Mỹ và được thực hiện với sự chính xác của quân đội”.

Chuyến bay 77, lẽ ra phải rơi vào toà năm góc, không thể bay ở tốc độ đó nếu không chuyển qua chế độ hạ cánh. Không có dấu hiệu của bất cứ một máy bay nào trong đoạn phim tư liệu ở hiện trường vụ va chạm, và toà nhà thì nhìn như thể nó bị đâm bởi tên lửa. Trong khi đó, Donald Rumsfeld lại rất an toàn ở phía bên kia của lầu Năm góc.

Chuyến bay 93, được cho rằng đã rơi ở cánh đồng gần Shanksville, Pennsylvania, thì chưa từng rơi ở đó. Thay vào đó nó đã hạ cánh ở sân bay Cleveland ngay sau khi sân bay này được di tản. Những cú điện thoại đầy xúc động của những người được gọi là hành khách gọi về cho người thân trước khi họ ‘chết’ hoàn toàn là dàn dựng.

Phải mất một thời gian dài, bộ phim của bộ ba mới tìm được đường đến công chúng. “Họ không thể ngăn chúng tôi, họ không thể kéo chúng tôi lại” – Jason nói “Nhiều kênh truyền thông đã cố tình tránh né chúng tôi, nhưng cuối cùng họ buộc phải lắng nghe chúng tôi vì những khán giả của họ yêu cầu bộ phim này”. Anh ta đã đúng. Sự lan toả của Loose Change đã giúp bộ phim chạm đến truyền thông chính thống. Dù bộ phim khởi đầu là một hiện tượng trên Internet, nhưng ngay sau đó cú đột phá của nó đã mở đường đến các đài phát thanh và truyền hình Mỹ, từ đài phát thanh Air America và Pacifica cho đến đài truyền hình Fox TV, các đài truyền hình ở Bỉ, Ireland và Bồ Đào Nha.

“Đây là điều kỳ lạ nhất mà tôi từng làm” Tim Sparke của MercuryMedia, hãng phát hành phim quốc tế cho bộ phim này, phát biểu. “Nó buộc hàng triệu người đặt ra câu hỏi liệu họ có thể tin tưởng giới truyền thông nữa hay không, và bằng cách phát trên Internet, bộ phim đã cho thấy một kênh truyền thông mới đủ sức mạnh để cân bằng. Với một ít tiền và rất nhiều đam mê, ai cũng có thể làm ra một bộ phim quan trọng”.

Avery và nhóm bạn vẫn chưa dừng bước. Họ tiếp tục cùng nhau thực hiện bản dựng kế tiếp của Loose Change bằng Power Mac G5 (giá 5000 USD). Họ đã tự quay những cuộc phỏng vấn với nhiều người có máu mặt ở Washington, thuê luật sư để mua lại bản quyền của các phim tư liệu họ mượn, uỷ quyền phần hình ảnh 3D cho một công ty ở Đức và tuyển một giáo sư học thuyết để làm cố vấn và kiểm tra sự kiện. Cuối cùng, cả ba mong chờ bộ phim sẽ được tham dự LHP Cannes năm nay và được phát hành trên màn ảnh rộng khắp nước Mỹ trong dịp 11.9.2007. Nếu những hy vọng ấy thành sự thật, họ sẽ kết thúc một vòng tròn hoàn hảo, từ những nhà làm phim tự phát trở thành những nhà làm phim chính thống!

Theo ‘They’re all forced to listen to us’ đăng trên The Guardian

Posted by: phanxine | March 4, 2009

Hoàng Kim Giáp (2006)

curse-of-the-golden-flower_poster

Lẽ ra phải viết review phim này từ lâu nhưng lại mắc bệnh lười, nên cứ lừ chừ, giờ thấy nhà mình chiếu thì lôi ra… review, có chỗ nhớ chỗ không!

Trong ba phim cổ trang của Trương Nghệ Mưu thì Hoàng Kim Giáp xem ra là hay nhất – vừa không quá khó hiểu kiểu Anh Hùng, lại không có đơn giản như Thập diện mai phục. Nhưng Anh Hùng có thể bật lên xem đi xem lại màn đánh nhau cho sướng mắt, Thập diện mai phục có thể tua tới tua lui xem Tiên nữ dẫn đường, còn Hoàng Kim Giáp xem xong thẫn thờ, nhưng rồi không muốn xem lại vì không muốn lòng nặng trĩu.

Hoàng Kim Giáp dựa theo tứ truyện Lôi vũ của Tào Ngu, kể về sự băng hoại của một gia đình. Trương Nghệ Mưu chỉ mượn tứ, còn câu chuyện của Hoàng Kim Giáp đáng sợ hơn ở một tầm rộng hơn. Nó không chỉ dừng ở câu chuyện một gia đình mà rộng hơn là câu chuyện của một quốc gia, với những âm mưu nham hiểm, thâm độc, ghê tởm của mỗi con người trong bi kịch đó. Đây kẻ gian hùng giết người tình vì đại nghiệp, đây chồng đầu độc vợ mỗi ngày với thú vui chứng kiến vợ mình chết dần mòn trong đau đớn, đây vợ thông dâm với con trai riêng của chồng, kích động con trai mình giết cha đoạt ngôi, đây anh trai quan hệ ái ân với em gái, đây con trai phản cha, giết anh… Trương Nghệ Mưu khắc hoạ hết những mưu đồ toan tính đáng sợ của mỗi con người, để trong sự náo loạn đấy thấy được tấn bi kịch của từng số phận, mà trong đó là bi kịch của hoàng tử hai phân vân giữa tình mẫu tử và lòng trung kiên, của hoàng tử nhất giằng xé giữa sự quỳ luỵ hèn mọn với ham muốn được yêu.

Nếu xem Hoàng Kim Giáp trong tổng thể của ba phim mà Trương Nghê Mưu đã từng làm càng thấy sức sáng tạo đáng nể của ông. Không phim nào giống phim nào về phong cách dàn dựng, phong cách kể chuyện, phong cách võ thuật và phong cách màu sắc. Phim Anh Hùng sử dụng đơn sắc, mỗi màu mang phép ẩn dụ cho một triết lý, một câu chuyện, thì Thập diện mai phục sử dụng phép phối ba màu trong một cảnh để kể câu chuyện của ba con người, và Hoàng Kim Giáp thì sặc sỡ phù phiếm như chính sự rối bời của một gia đình, một triều đình mục nát. Phim nào cũng khoác vẻ bề ngoài màu sắc giải trí, xem võ thuật múa may rất đặc trưng văn hoá Trung Hoa, nhưng phía sau lại là ám chỉ chính trị. Anh Hùng tôn vinh chủ nghĩa hùng bá của Trung Hoa, còn Hoàng Kim Giáp với cảnh triệu hoa vàng ở trước Tử Cấm Thành bị giày xéo đẫm máu, ngay sau đó là đại tiệc Trùng Dương như thể chưa từng có gì xảy ra khiến gợi nhớ đến vụ thảm sát ở nơi đây năm 1989.

Báo chí Trung Hoa cứ ngày đêm chê bai phim của Trương Nghệ Mưu, nhưng càng đọc càn thấy nực cười. Một mặt phê bình rằng phim của Trương Nghệ Mưu không còn nghệ thuật như trước, mặc khác bảo rằng Trương nghệ Mưu làm phim cho Hllywood bỏ quên khán giả trong nước, trong khi phim thương mại của ông thì ăn khách, phim nghệ thuật thì lại chẳng được đoái hoài. Thực tế những phim mà báo chí ngày nay ca tụng rồi tiếc rẻ mà ngày xưa họ Trương làm đích thị là làm cho Tây vì phim chỉ toàn chiếu ở các Liên Hoan Phim quốc tế chứ nào được chiếu ở bản xứ vì bị cấm đoán. Ngay cả Việt Nam ngày xưa cũng có cho chiếu Phải Sống đâu, mãi đến khi Trung Quốc cho chiếu thì Việt Nam lúc đó mới gật đầu để phim này được trình chiếu rộng rãi.

Và vẫn nhấn mạnh lại lần nữa: Hoàng Kim Giáp cho thấy nội lực của Trương Nghệ Mưu rất đáng sợ. Nhất là so với Trần Khải Ca chỉ mới làm một Vô Cực mà đã đuối như con cái chuối.

Older Posts »

Categories