Posted by: phanxine | March 4, 2009

Cái nết đánh chết cái đẹp

 cainet

Một vụ án mạng mà hung thủ được cổ vũ nhiệt tình: Em Nết đã đánh chết em Đẹp!!! Không thấy miêu tả rõ hung khí. Có thể em Nết lao vào cấu xé bằng móng. Như thế gọi là Cái Nết cấu chết cái đẹp. Thế thì có thể em Nết dùng dây nịt quật chết em Đẹp như trong Hoàng Kim Giáp ông vua dạy thằng con trai út bằng cách rút dây nịt ra đánh nó chết tươi, máu tung toé khắp nơi. Cũng không phải, vì thế thì gọi là Cái Nết quất chết cái Đẹp. Vậy hẳn dùng gậy, em Nết dùng gậy đập vào đầu em Đẹp. Cũng có thể em Nết dùng tay không mà đánh em Đẹp nhừ từ đến chết.

Nói cách nào đi nữa, em Nết đã đánh chết em Đẹp!

Tui chả hiểu sao em Nết phải đánh chết em Đẹp? Chả lẽ hai em không sống với nhau được à? Cứ hễ em có Nết thì em không thể Đẹp? Cái Đẹp có tội tình gì? Phải, cái Đẹp có tội tình gì?

Đẹp ở Việt Nam giống như một cái tội vậy. Đẹp thôi chưa đủ, phải có ý nghĩa, phải có nội dung. Trong trường dạy toán lý hoá cho nó có nội dung, nhưng môn để làm đẹp con người như Văn Thể Mỹ, như âm nhạc, hội hoạ, thì bị bỏ mặc. Sự cảm nhận về cái đẹp của một thế hệ bị lệch lạc bởi người ta không dạy đúng cách cảm nhận về cái đẹp. Đi ra đường, thấy những tấm bích chương vẽ mặt người như quái thai thật xấu xí, ngày ngày nhìn những tranh vẽ xấu, hình ảnh xấu, toà nhà xấu, dần dàn khái niệm về cái đẹp bị tiêu chuẩn hoá bởi những cái xấu. Tôi nhớ có lần đi ngoài trung tâm Sái Gòn, thấy tấm pano tuyên truyền đội mũ bảo hiểm, vẽ hai cha con đội mũ bảo hiểm, nét vẽ lẫn tô màu như con nít vẽ, mà thà như con nít vẽ nó còn sự ngây thơ trong sáng, ngô nghê đáng yêu, đàng này nó còn không được thế. Mảng màu nguệch ngoạc, bố cục nặng nề, nhìn hai cha con trông như bị ‘đao’ (xin lỗi những người bị ‘đao’), xấu xí khủng khiếp. Trong khi hồi xưa, tui nghe kể rằng cái quảng cáo nước giặt gì đó có những thiên thần tí hon giữ cho áo thơm lâu, đài truyền hình bảo ‘Nhìn mấy đứa đầu to này như nạn nhân chất độc màu da cam’, thế là không cho phát sóng cả một thời gian (!!?) Sự nhìn nhận thẩm mỹ lệch lạc như vậy, không trách gì phim Việt Nam phải tệ hại mới đáp ứg nổi nhu cầu thưởng ngoạn văn hoá của số đông đại chúng, cũng như âm nhạc của mấy anh Kiếp Đỏ Đen với Khi Người Đàn ông khóc thắng đậm.

Cái đẹp có tội tình gì? Đánh chết nó rồi, chỉ còn cái Nết ở lại cùng cái Xấu!

(nhắn bạn nào mới vô blog: tui sống ở Việt Nam 26 năm và tui đã nghĩ thế này từ thời tui ở Việt Nam, chẳng cần phải ra nước ngoài thì mới thông minh hơn để thấy mấy chuyện này, dù là ra nước ngoài thì mở mang đầu óc hơn. Dân gian ông bà có dạy Đi một ngày đàng học một sàng khôn. Ai muốn đi thì đi, chứ có ai bắt nằm nhà đâu để rồi nói mấy người đi thế này thế nọ?)

Kỳ sau: Phải chăng tui đang ‘Trong đầm gì đẹp bằng sen’?

Advertisements

Responses

  1. chào bạm đã viết bài này,
    hôm nay tui mới đọc , tui thấy bạn viết khá hài ước.
    nhưng phải công nhận là nó đúng ở một ,mặt nào đó.
    theo tôi em nết và em đẹp nên sống hòa thuận với nhau thì ta sẽ là người hoàn hảo,còn nếu không thì như bạn nói đó :em đẹp bị đánh chết rồi thì sẽ còn lại em nết với em xấu.
    chúc bạn năm mới nhiều niềm vui.


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Categories

%d bloggers like this: